HÃY ĐẾN VỚI NHAU

ĐINH LÂM THANH

* * *

Hình ảnh buổi chào cờ hàng tháng

Đất nước còn, chúng ta còn tất cả. Đất nước mất, chúng ta mất tất cả. Lời kêu gọi của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu nhằm cổ võ tinh thần chiến đấu của quân dân Miền Nam giữa lúc tình hình chính trị và quân sự đang trong tình trạng dầu sôi lửa bỏng : Đồng Minh cắt viện trợ quân sự, chuẩn bị cuốn gói tháo chạy và Cộng quân gia tăng tấn công toàn bộ trên bốn vùng chiến thuật. Thật vô phước cho đất nước, trong lúc đó, một số người thuộc thành phần trí thức, tay sai của Cộng sản cũng như bọn phản chiến trong nước phá rối hậu phương, đâm ngay lưng chiến sĩ đang cầm súng bảo vệ từng tất đất. Chính hành động của nhóm người nầy tạo môi trường thuận lợi và điều kiện chính trị giúp Hà Nội tiến quân đánh chiếm Việt Nam Cộng Hòa một cách dễ dàng và nhanh chóng. Kết quả, cả triệu người Miền Nam lao mình xuống biển đi tìm đường sống và trên 30 triệu còn lại âm thầm đau khổ dưới chế độ Cộng sản từ đó đến nay !

Miền Nam mất là mất tất cả kể từ lúc giặc kéo đến đúng như lời của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Nhưng thật ra, còn một điều mà mãi đến giờ nầy, sau 33 năm, những người bỏ xứ ra đi vẫn giữ được: Đó là tinh thần quốc gia trong mỗi con người của chúng ta.

Có thể nói tinh thần quốc gia thể hiện dưới nhiều hình thức, từ tinh thần tranh đấu chung, tình đồng hương ruột thịt cho đến việc bảo tồn văn hóa đã được thể hiện qua biểu tượng một màu cờ duy nhất, Vàng Ba Sọc Đỏ, mà chúng ta trân trọng vinh danh trong các lần xuống đường biểu dương, họp mặt chính trị hay trong các lễ hội thân hữu.

Màu Vàng, màu da của giòng giống con Rồng cháu Tiên, với một lịch sữ oai hùng đã ngàn năm anh dũng chiến đấu chống ngoại xâm. Ba Sọc Đỏ là ba Miền Trung-Nam-Bắc, anh em ruột thịt một nhà. Ba Sọc Đỏ còn là biểu tượng của ba giòng sông (Hồng Hà - Hương Giang - Cửu Long) cùng chung một nguồn gốc, một giòng máu …thì cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là biểu tượng chính thức của một sự kết hợp tuyệt diệu giữa lịch sử, giòng giống, đất nước, tình cảm và lý tưởng của dân tộc Việt Nam.

Giờ đây, quê hương xa cách ngàn dặm, đồng bào quằn quại đau thương, câu hỏi có thể làm gì cho tổ quốc, giúp gì cho dân tộc là những trăn trở của những ai nặng tình quê hương thường đặt ra… Đối với tôi, không gì hơn, nơi đất khách quê người, hãy đến với nhau dưới màu cờ Tổ Quốc để từ đây chúng ta có thể chung sức đoàn kết tạo sức mạnh tìm một hướng đi cho đúng mục tiêu.

Phải nói rằng người Việt hải ngoại tạm thời mất tất cả ngoại trừ lá Quốc Kỳ. Nhưng màu cờ Vàng Ba Sọc Đỏ chính là linh hồn tổ quốc, là tình yêu quê hương, là lý tưởng tranh đấu, là điểm tựa của người tha hương. Vậy chúng ta hãy đến với nhau dưới một màu cờ. Một hành động nhỏ nhưng bao gồm nhiều ý nghĩa trọng đại.

- Đừng đóng vai bàng quan, đứng ngoài quan sát chỉ trích phê phán như một người ngoại cuộc. Xin hãy đến dưới quốc kỳ qua những buổi chào cờ, hội thảo, biểu tình, truy điệu để thấy ai là người quốc gia, ai là kẻ cò mồi đón gió phản bội hay đang làm nô lệ cho kẻ thù. Xin đừng đóng vai quan tòa, nói quá nhiều nhưng chẳng làm gì cho cộng đồng, mà hãy đến với những người cùng chí hướng để góp công góp sức cho tập thể người Việt hải ngoại càng ngày càng vững mạnh.

- Đừng tự tôn cho mình là cái rún của vũ trụ, ngồi trong bóng tối vạch lá tìm sâu, công kích và xem thường cố gắng của những người khác. Hãy đến dưới lá cờ Quốc gia để thấy có nhiều người còn hơn mình trong nhiều lãnh vực nhưng họ vẫn hăng say cầm cờ xuống đường biểu tình, thức đêm đi dán bích chương, bưng bàn dọn ghế trong các buổi họp, mang thức ăn nước uống cho quan khách trong những lần thuyết trình. Hãy đến với cộng đồng để nhìn lại thân phận của mình đã làm được gì cho tập thể mà đòi hỏi Tổ Quốc sẽ làm gì cho mình !

- Đừng tự ty vì trên đời nầy khi chưa nhắm mắt thì không biết ai đã hơn ai. Là con người dù ở trình độ nào, trong hoàn cảnh nào cũng có những sơ hở, nếu không nằm trong lãnh vực nầy thì cũng ở phương diện khác. Xin hãy đến dưới cờ Quốc Gia để cùng nhau bổ túc giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi người góp một chút kinh nghiệm để đi đến chỗ hoàn mỹ.

Buổi họp hàng tháng sau Lễ Chào Cờ

Động lực thúc đẩy tôi viết bài nầy là những buổi chào quốc kỳ do Văn Phòng Liên Lạc Paris tổ chức hàng tháng tại Alfortville, một thành phố nằm phía Nam cách thủ đô chừng 4 cây số, tuy không đông người nhưng thân mật và thắm thiết tình người. Mỗi lần đặt bàn tay phải lên trái tim, mắt hướng lên ngọn cờ, tôi cảm thấy lòng mình ấm lại như đang sống trong lòng dân tộc, trong những buổi chào cờ ngày trước, trong yêu thương của những người cùng chiến tuyến và trong vòng tay tình thân ruột thịt của đồng hương. Mỗi lần cúi đầu mặc niệm tôi hình dung được những người đã nằm xuống cho quê hương, cho tự do và toàn vẹn lãnh thổ. Tôi cảm thấy tim mình rung động vì những người đã chết để cho tôi được sống, những người đã anh dũng nằm xuống để cho tôi đủ nghị lực đứng dậy, các anh chiến sĩ đã hy sinh một phần thân thể để cho tôi lành lặn đủ tay chân kiếm cơm nuôi gia đình, các cô nhi quả phụ đang sống lây lất tại quê nhà để cho gia đình tôi được đoàn tụ sống an lành nơi bầu trời tự do… Hãy đến dưới màu cờ Tổ Quốc, dành vài phút yên lặng, tôi tin chắc quý vị sẽ cảm nhận như tôi…

Niềm ước ao của tôi, những cộng đồng lớn nhỏ trên các vùng đất tự do nên tổ chức chào cờ hàng tháng, vì đây chính là cơ hội để tất cả cùng ngồi lại với nhau. Đến với nhau thì chuyện gì cũng có thể giải quyết rồi sẽ tìm thấy trong những hành động nhỏ nầy những điều to lớn mà chúng ta có thể làm với nhau cũng như làm cho Quê Hương Tổ Quốc.

Hãy đến với nhau dưới màu cờ Tổ Quốc để thấy mình đang ở trong lòng dân tộc và chung quanh là những người cùng một chí hướng.

Đinh Lâm Thanh

Paris, 18.3.2008