Hễ nói ... là dối!

 

        Trước Tử Môn Quan có treo một tấm gương thần thật to dùng đo lường sự thật. Những người mới chết đi ngang đó sẽ đứng trước gương thần nói một câu. Nếu đúng sự thật, gương thần sẽ mở ra một lối dẫn tới cổng thiên-đường. Nếu nói dối, gương thần  sẽ quăng xuống địa-ngục.

        Hôm kia có ba cán lớn của Cuba, Trung quốc và Việt-nam cùng đi ngang. Cán Trung-quốc đứng trước gương thần, nói lớn:

        - Tôi là cán-bộ đảng Cộng-sản Trung-quốc. Trong các loại chủ-nghĩa cộng-sản, tất cả đều đă vô dụng và lỗi-thời, chỉ có chủ-nghĩa cộng-sản kiểu mới của Trung-quốc là vô-địch.

        Chợt "Ầm!" một tiếng, lửa dậy bốn bề, anh cán Trung-quốc bị gương thần tóm cổ quẳng xuống địa-ngục.

        Đến phiên anh cán Cuba đến trước gương thần, hô to:

        - Tôi là cán-bộ đảng Cộng-sản Cuba. Chủ-nghĩa của cộng-sản tại Cuba mới thực sự đời đời bất diệt, bằng chứng là chính-phủ vô-sản Cuba vẫn đứng vững trong khi nhiều nước anh em đă ngă rạp.

        Chợt "Ầm!" một tiếng, lửa dậy bốn bề, anh cán Cuba bị gương thần tóm cổ quẳng xuống địa-ngục.

        Đến phiên anh cán Việt-nam, rút kinh-nghiệm từ hai đồng-chí kia, ḷ-ḍ tới đứng trước gương thần, nói:

        - Tôi...

        Chợt "Ầm!" một tiếng, lửa dậy bốn bề, chỉ mới mở lời, anh cán Việt-nam đă bị gương thần tóm cổ quẳng xuống địa-ngục (v́ gương thần đă biết trước cán bộ Cộng sản Việt-nam hễ nói... là dối).

(Tạp chí Làng Văn)

 

Trở lại trang chánh