Làm cách nào để thay thế chế độ XHCN tại Việt Nam ?

Đặt vấn đề  ''làm cách nào để thay thế chế độ XHCN tại Việt-Nam''  là nói đến công cuộc đấu tranh của những người không chấp nhận chế độ XHCN mà đa số là đồng bào thầm lặng trong nước và khối người tỵ nạn ở hải ngoại.

Vấn đề này đă được các tổ chức hội đoàn đấu tranh nêu lên từ lâu với nhiều quan điểm đường lối khác nhau... cho đến nay vẫn chưa có một giăi pháp cụ thể nào được đồng thuận để lấy đó làm kim chỉ nam hành động. Vậy chúng ta hảy thữ đưa ra một vài quan điểm để cùng nhau trao đổi ư kiến t́m một sự đồng thuận nào đó cho công cuộc đấu tranh.

1. T́nh h́nh hiện nay rất là thuận lợi cho công cuộc đấu tranh. Tại Việt-Nam, sau 22 năm chấm dứt chiến tranh và độc quyền lănh đạo, chế độ XHCN và đảng CSVN đă hoàn toàn thất bại trong việc xây dựng đất nước phát triển xă hội, nâng cao đời sống người dân. Việt-Nam hiện nay là một trong những quốc gia nghèo nhứt trên thế giới.

Xă hội lại đang băng hoại, đỉ điếm cướp giựt gia tăng, y tế giáo dục xuống cấp, tham nhủng quan liêu ở khắp mọi cấp mọi nghành, cán bộ đảng viên thi đua nhau làm giàu trên sự nghèo khổ của toàn dân. Một giai cấp  tư bản đỏ  đă thành h́nh nắm trọn mạch máu tài chánh quốc gia. Nội bộ đảng đă phân hóa chia thành phe nhóm bảo thủ, cải tiến, công khai chống đối phê phán đả kích lẩn nhau từ trong đến ngoài nước. Nhiều đảng viên đă bị khai trừ, quản thúc tại gia hay bắt giam tù. Tinh thần nhứt trí không c̣n nữa. Niềm tin nơi đảng đă bị thoái hóa nặng nề. Lư tưởng Mác-Lê chỉ c̣n là những cụm danh từ vô nghĩa trước nhu cầu phát triển kinh tế thị trường và quyền lợi cá nhân phe nhóm.

Đối với bên ngoài th́ Hànội đă trở lại bám chân bá quyền Bắckinh để bảo vệ chế độ và đảng dù cho có bị chèn ép về biên giới, bị vi phạm hải phận Hoàng sa Trường sa. Hànội cũng đang trở lại phục thiện kẻ thù đế quốc Hoakỳ. Lệnh cấm vận đă được hủy bỏ từ tháng 2-94. Bang giao Việt-Mỹ đă được thiết lập từ tháng 7-95. Cờ Hoakỳ đă được kéo lên tại Hànội với sự hân hoan của dân chúng. Mười năm chiến tranh, đánh cho Mỹ cút ngụy nhào với bao nhiêu tàn phá đổ nát đau thương cho dân tộc, với hai triệu người chết... nay đă trở thành vô nghĩa. Dân tộc Việt-Nam vẫn nghèo khổ, vẫn bị bóc lột, vẫn bị phân chia giai cấp hơn thời thuộc địa. Đó là hậu quả của chế độ XHCN và sự độc quyền lănh đạo của đảng CSVN.

2. Từ sau đại hội 6 đảng năm 1986, CSVN đă tự nhận lổi lầm thất bại, kêu gọi thay đổi, đổi mới kinh tế, hủy bỏ bao cấp, chấp nhận nói thẵng nói thật nói hết,  cởi trói văn hóa tư duy nhưng không đổi mới chính trị. Chủ trương này, cho đến nay sau hơn 10 năm vẫn không thay đổi mặc dù đă ba lần hợp đại hội đảng.

Tại đại hội 7 đảng năm 1991, CSVN đưa ra sách lược phát triển kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, lấy chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Hồ chí Minh làm căn bản ổn định chính trị nhưng thẵng tay đàn áp mọi sự chống đối từ tư tưởng đến tôn giáo. Tại đại hội giữa nhiệm kỳ đầu năm 1994, CSVN cảnh giác đảng viên các cấp về 4 nguy cơ đang đe dọa đảng là : diễn biến ḥa b́nh, chệch hướng XHCN, tụt hậu kinh tế và tệ đoan xă hội. Tại đại hội 8 đảng năm 1996, CSVN vẫn lập lại sách lược phát triển kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, không đổi mới chính trị, tổ chức lại nội bộ đảng đúng theo khuôn mẩu đảng cộng sản Trung quốc và gần đây nhứt, Đổ Mười - Vơ văn Kiệt - Lê khả Phiêu vẫn tuyên bố tiếp tục tiến lên XHCN, chỉ đổi mới kinh tế, không đổi mới chính trị. Đây là trở ngại lớn cho dân tộc Việt-Nam.

3. Muốn giải tỏa trở ngại đó, phải đấu tranh thay đổi chế độ XHCN, lấy tự do dân chủ làm mục tiêu sách lược thay thế  vô sản chuyên chính và độc quyền lănh đạo, vận động dư luận trong và ngoài nước, gây áp lực đ̣i CSVN phải thay đổi chính trị dân chủ hóa chế độ. Sự thay đổi cần được thực hiện trong ôn ḥa theo một tiến tŕnh nhiều giai đoạn như sau :

- Giai đoạn 1 :  Đảng và Nhà nước CSVN phải tạo niềm tin, công khai chứng minh thực tâm đổi mới chính trị bằng cách thực thi ngay một vài việc cụ thể có thể làm được như : trả tự do cho tù nhân chính trị và tôn giáo, chấm dứt chế độ giáo dục hồng hơn chuyên, thực thi các quyền tự do căn bản con người,

- Giai đoạn 2 :  CSVN phải chấp nhận công khai đối thoại thương thảo với các thành phần đại diện dân chúng, tổ chức đấu tranh trong và ngoài nước để cùng nhau soạn thảo một bản Hiến Ước làm tài liệu căn bản điều hành quốc gia trong giai đoạn chuyển tiếp.  Nội dung bản Hiến Ước phải nêu rơ các phương thức và chương tŕnh đổi mới chính trị trong một thời gian hợp t́nh hợp lư, lấy quyền dân tộc tự quyết làm nền tảng. Một Luật bầu cử cũng được soạn thảo để làm căn bản áp dụng.       

- Giai đoạn 3 :  Căn cứ vào bản Hiến Ước và Luật bầu cử, h́nh thành cơ cấu chuyển tiếp để trách nhiệm tổ chức bầu cử quốc hội lập hiến với sự tham gia của toàn thể đồng bào trong và ngoài nước dưới sự kiểm soát của Liên Hiệp Quốc . Quốc hội Lập hiến trách nhiệm soạn thảo một Hiến Pháp mới theo thể chế tự do dân chủ pháp trị, phù hợp với môi trường thế giới và xu thế thời đại.

- Giai đoạn 4 :  Áp dụng Hiến Pháp mới, tổ chức bầu cử Quốc hội Lập pháp và những cơ chế hiến định cùng các cấp lănh đạo từ trung ương đến địa phương. Một chánh quyền mới hợp hiến hợp pháp được h́nh thành để thay thế cơ cấu chuyển tiếp.

Quan điểm và phương cách thay thế chế độ XHCN bằng chế độ Tự do Dân chủ Pháp trị là như thế nhưng điều quan trọng là làm sao để CSVN chấp nhận thực hiện tiến tŕnh 4 giai đoạn này. Đối với cộng sản, những con người độc tài sắt máu xây dựng quyền hành bằng bạo lực th́ sẽ không bao giờ có sự tự nguyện thay đổi chính trị, không bao giờ có sự tự chấp nhận từ bỏ đặc quyền đặc lợi.  Muốn cho cộng sản chấp nhận đổi mới chính trị, phải gây áp lực, phải tạo cái thế bất khả kháng cho họ và phải làm như thế nào để họ thấy sự thay đổi chính trị đó sẽ không nguy hiểm cho họ.

4. Có ba phương cách để bắt buộc CSVN phải thay đổi chính trị :

- Một là đấu tranh vỏ trang, áp dụng quân sự.... nhưng phương cách này sẽ gây nhiều đổ máu cho dân tộc và cũng không hợp với trào lưu thế giới và sự đồng t́nh của các quốc gia tự do thân hữu. Trên thực tế chúng ta cũng không có điều kiện thực hiện và cũng không muốn thực hiện v́ dân tộc Việt-Nam đă quá nhiều tan nát đau thương v́ chiến tranh rồi.

-  Phương cách thứ hai là tạo sức ép kinh tế ngoại giao chính trị. Đây là phương cách đang được Mỹ và các quốc gia tự do áp dụng. Mỹ đă bỏ lệnh cấm vận, thiết lập bang giao nhưng vẫn đ̣i nhân quyền, vẫn đặt vấn đề quân nhân mất tích làm ưu tiên. Các cường quốc kinh tế đ̣i hỏi CSVN phải có luật pháp đầu tư và ngân hàng phù hợp với tiêu chuẩn và qui luật quốc tế, phải có hạ tầng cơ sở xă hội đáp ứng nhu cầu phát triển kinh tế thị trường. Hiệp Hội Đông Nam-Á đă chấp nhận cho CSVN gia nhập dù cho chế độ chính trị của VN không phù hợp với Hiệp Hội.

-  Phương cách thứ ba là hủ hóa chế độ XHCN, tạo điều kiện cho cán bộ đảng viên cộng sản thụ hưởng, tham nhũng thoái hóa... đánh chết tinh thần cách mạng lư tưởng Mác-Lê, hủy diệt niềm tin nơi cấp lănh đạo và đảng.  Lấy phương tiện tư bản, lấy nếp sống tự do dân chủ, lấy văn minh kỹ thuật hiện đại làm vủ khí soi ṃn lương tâm thái độ, mở rộng sự hiểu biết của các thành phần nhân sự lănh đạo, đặc biệt là giới trung niên đang cầm quyền và các giới trẻ đang lớn lên trong xă hội VN.

Càng có nhiều sinh viên xuất ngoại du học thực tập, càng có nhiều nhân sự cầm quyền xuất ngoại công tác ...càng có lợi cho sự mở rộng tầm hiểu biết con người, cho sự khai dân trí.

T́nh h́nh hiện nay ở VN cho thấy phương cách thứ hai và thứ ba đă và đang được áp dụng và rất có kết quả. Thế nào rồi cũng phải có vài thay đổi chính trị v́ CSVN thừa hiểu rằng, trước sự tan rả của khối XHCN, trước sự phân hóa tư duy của đảng viên cán bộ, trước sự băng hoại của xă hội hiện nay, trước các áp lực quốc tế và chống đối quốc nội.... họ không thể tiếp tục cưởng lại được.

5. CSVN cũng tự biết đang ở thế bất lợi nguy hiểm cho chế độ và đảng nên bắt buộc phải lùi một bước. Nhưng với bản chất bạo ngược dối trá lừa bịp... người cộng sản không bao ǵơ có thật tâm thay đổi. Chủ trương hiện nay của CSVN là tạo một h́nh ảnh dân chủ gỉa tạo để cứu nguy chế độ XHCN, bảo vệ đảng, tiếp tục cầm quyền thụ hưởng với những đặc quyền đặc lợi của nó. Cho nên CSVN đang chuẩn bị mọi mặt để sẵn sàng chơi tṛ dân chủ gỉa tạo, đánh lừa dư luận trong và ngoài nước bằng cách :

-  mở rộng Mặt trận Tổ quốc thành Mặt trận Dân tộc Thống nhứt để tạo môi trường tập hợp các tổ chức và nhân sự không cộng sản, h́nh thành đoàn kết giả tạo, xây dựng đất nước, cứu nguy đảng và chế độ.

-  bí mật h́nh thành vài hội đoàn tổ chức đối lập cuội tại quốc nội và cả hải ngoại để sẵn sàng thực hiện đa nguyên đa đảng tham gia bầu cử trong tương lai.

-  củng cố nội bộ đảng, thanh lọc hàng ngủ, phân công phân nhiệm lại để tự tồn. Làm thế nào để Đảng thật mạnh và thật giàu, nắm chặc mạch máu tài chánh quốc gia VN chuẩn bị phương tiện bầu cử trong tương lai.

-  lấy quân đội và công an làm hai cột trụ an ninh bảo vệ Đảng và chế độ.

Tóm lại, hiện nay CSVN đang chuẩn bị mọi mặt để sẵn sàng, khi t́nh h́nh đ̣i hỏi, chấp nhận tṛ chơi dân chủ, nh́n nhận đối lập chính trị, tổ chức bầu cử....nhưng phải nắm chắc phần thắng để tiếp tục cầm quyền lănh đạo đất nước. Trong tương lai gần đây CSVN sẽ có vài biện pháp chính trị để thỏa mản dư luận và tạo h́nh ảnh đổi mới, cụ thể như :

-  thả tù nhân chính trị và tôn giáo.

-  thay đổi nhân sự ở cấp lănh đạo đảng và nhà nước.

-  sửa đổi hiến pháp, nh́n nhận đối lập chính trị.

-  chấp nhận sự tham gia cầm quyền của vài thành phần chuyên môn không đảng phái.

Những biện pháp này chỉ có tính cách tuyên truyền lừa bịp dư luận. Sự thật là không có đổi mới chính trị v́ chế độ XHCN vẫn c̣n, hiến pháp vẫn chưa thay đổi và đảng cộng sản vẫn độc quyền lănh đạo.

6. Muốn xây dựng đất nước, CSVN phải đổi mới chính trị thực sự chớ không được đổi mới nữa vời. CSVN phải chấp nhận tự do dân chủ thực sự chớ không phải thứ tự do chỉ định của đảng và kiểu dân chủ tập trung của chế độ XHCN. CSVN phải chấp nhận đa nguyên đa đảng đối lập thực sự chớ không phải đa nguyên đa đảng giả tạo và đối lập cuội. CSVN phải từ bỏ vai tṛ độc quyền lănh đạo của Đảng v́  sự độc quyền lănh đạo đă đưa đến thất bại.

Lịch sử đă chứng minh cho chúng ta và thế giới nhiều bài học cay đắng và sắt máu về lời nói và việc làm của người cộng sản nói chung và tập đoàn lănh đạo CSVN nói riêng.

Cho nên, để thay thế chế độ XHCN, người Việt quốc gia phải trường kỳ đấu tranh cho đến khi nào chế độ vô sản chuyên chính và sự độc quyền lănh đạo của đảng cộng sản không c̣n ngự trị trên quê hương đất nước Việt-Nam.

MAI  VIÊT  TRIÊT

Paris, ngày 25 tháng 9 năm 1997

 

Trở lại trang chánh