Niềm Đau Quốc Hận 30/4 Trong Thi Ca VN Hải Ngoại

TUYẾT MAI

(Việt Bo Thứ Bảy, 4/21/2007, 12:02:00 AM)

30 thng Tư, 1975 l ngy Qun Lực Việt Nam Cộng Ha bị bức tử, đy l ngy Quốc hận của mấy mươi triệu đồng bo Miền Nam. Ngy hm ấy, hằng triệu dn qun Miền Nam bị rơi vo cảnh kinh hong, hằng vạn người đổ ra biển đi tm tự do, nhiều tướng lnh v qun cn chnh đ khẳng khi tuẫn tiết để bảo ton danh dự. Sau đ trn đường đi tm tự do, hằng vạn người bị chết trn đường vượt bin, băng rừng, hằng trăm ngn người bị đy đọa trong ngục t từ Nam ra Bắc hay bị thảm st. Đy l một giai đoạn đen tối, đau thương nhất trong lịch sử VN.

Trn bước đường lưu vong, khi hạnh phc khng cn trong tầm tay, khi con tim đ chn muồi với đau thương th những lời thơ trong lng thi nhn tự n tro tun. Bằng những xc cảm chn thnh thi sĩ đi vo thi ca bằng tấm lng chứa chan tnh yu qu hương, Tổ Quốc, lời thơ ni ln tm hồn c đơn su thẳm v sầu muộn trn đầy.

Mời độc giả lắng lng, hồi tưởng lại những xt xa cho qu hương mu lửa ba mươi hai năm trước đy, với những giọt nước mắt cho người nằm xuống.

Chiều ầy Lai Kh u uất lắm

Đất trời cy cỏ ngập mu tang

Khi người nằm xuống, Người nằm xuống

Ta đ mất rồi! Mất Việt Nam.

Sng Ba-nươi giặc trn Ph Lợi

Qun ta về trấn thủ Bnh Dương

Ta vẫn nghe tiếng Người trong my

Lng trung Tổ Quốc vẫn vang vang

Đồi Bam-mốt Sư Đon bị bức tử

Đm ba-mươi vang vọng những hồn oan

Bao nhiu năm! cờ tang chưa xả

Sống lưu đy lng đau nhục mang mang

Trời Thng Tư vẫn nghẹn ngo trong nắng

Hởi hồn Người! Cn vang tiếng Việt Nam.

(Tưởng nhớ Tướng L NguynVỹ) - Đăng Nguyn.

 

Nh thơ Thương Việt Nhn ghi lại hnh ảnh một người lnh tử trận ở Cầu Rạch Chiếc.

Ba mươi Thng Tư, my trời m khi lửa

Anh, người lnh sau cng đối diện kẻ th

Ngả xuống bn cầu Rạch Chiếc

Anh chưa kịp ni lời từ biệt

Nhưng vinh-hạnh anh đền xong nợ nước

Mỗi Thng Tư về ray rức trong tim

K ức hiện về đu phải kiếm tm

Anh, người lnh sau cng bn cầu Rạch Chiếc

Sống mi trong ti từng Thng Tư qua

(Bn cầu Rạch Chiếc) Thương Việt Nhn.

 

Thng Tư, 1975 l ci mốc thời gian đng ghi nhớ của bao nhiu người lnh kiu hng:

Thng Tư chợt nhớ qu nh

Quặn đau từng mnh sơn h nt tan

Thng Tư bẻ kiếm khng hng

Rừng đau ni phủ mu tang ngất trời

Thng Tư, kinh sử tơi bời

Xt ai tuẫn tiết với lời thề xưa

Ngồi buồn đếm từng cơn mưa

Nỗi đau bt mực như vừa gom chung

Thng Tư thẹn mặt anh hng

Ngước ln, nhn xuống trng trng nghiệt oan

Thng Tư lệnh xuống qui hng

Ba mươi năm vẫn chưa tan nỗi hờn

(Nỗi Đau Bt Mực Thng Tư) L Khắc Anh Ho

 

Nh thơ Vương Đức Lệ diễn tả tm trạng c độc trong nh giam:

Phng giam hai bệ ngủ

Quanh quất một mnh ta

Chợt thm hơi thở nhỏ

Dẫu tiếng thở di xa

Mờ mờ cửa gi

Chn ai bước lại qua?

Trừng trừng đi mắt đỏ

Soi mi, rợn da g

Xủng xẻng xu cha kha

Dừng lại ring phng ta

Ầm ầm khun cửa mở

Đm đen bỗng vở o

(C Độc)

 

Rồi hằng vạn người đổ ra biển cả đi tm tự do, Nh thơ Đo Văn Bnh ghi lại cảnh trời my non nước đm vượt bin:

Thuyền đ xa rồi Cn Sơn ơi!

Bng em vụt tắt ở ngn khơi

Thuyền đi như thể vo v tận

Chỉ c sao trời đưa lối thi

(Gi từ Cn Sơn)

 

Bn cạnh những chết chốc chiến tranh, những bi thơ hoi hương lun để lại trong lng người những ấn tượng su sắc, những nỗi đau buồn xt xa, thương nhớ về một miền qu hương yu dấu, đ ngn trng cch xa. V chng ta khng biết đến bao giờ c thể trở về để sống lại với những kỷ niệm m đềm của ngy xưa cũ. D lưu lạc ở chn trời no, gc biển no, chng ta vẫn tương tư, vẫn ấp yu, nhớ hoi nhớ mi hnh bng qu nh thn yu.

Ma Xun no ta sẽ về thăm Quảng Trị

Mnh sẽ về thăm Chợ Sải, Chợ Cầu

Nhớ gh thăm lng Tr Bưu, Xun Mỵ

Xem biển đời cn cuộn sng nương du

Ma Xun no mnh về thăm i Tử

Ca dao xưa nơi mẹ vẫn bồng con

Bn đầu cầu gnh qu nhiều bom đạn

Tang thương ơi nước lở với non mn!

Ma Xun no về thăm cầu Bến Hải

Nước dưới sng sao t ti v tnh

Chia một lần l chia la mi mi

U uất đời vết cắt: Mẹ Gio Linh

(Ma Xun No Ta về Thăm Quảng Trị)

Phan Khm.

 

Hong Trng Dương mang tm trạng của kẻ lưu vong biệt xứ, bơ vơ ở một miền đất lạ với bao nỗi đắng cay, khổ nhục, cả thể xc lẫn tinh thần. Nhất l những ngy Xun, Xun đất khch khng c nắng ấm v hoa mai vng rực rỡ, chỉ c hoa tuyết rơi no nuột, lạnh lng:

Xun về hồn thấy chơi vơi

Rừng trơ trụi l, tuyết rơi lạnh lng

Cảnh buồn khu gợi nhớ nhung,

Vời trng cố quốc ngn trng cch xa

Người đi cạn chn quan h

Giọt buồn đọng lại nhạt nha lệ dng

Lưu vong đ mấy ma Xun

Nhn hoa tuyết rụng lng lng gợn sầu.

(Kiếp Lưu Vong) Hong Trng Dương.

 

Hong Song Lim cũng cng tm trạng của Hong Trng Dương, một nỗi buồn man mt như cnh chim lạc đn trong ngy Tết tha hương:

Pho nổ nh ai buồn gc trọ

Nửa đm ngoi phố bước chn mau

Khi trầm ai thả mi hương Tết

Trừ tịch đm nay sầu lại sầu

Đ mấy ma Xun xứ lạ

Bồi hồi tưởng Tết cố hương xa

Chn cơm manh o sao m nặng

Thao thức năm canh mấy tiếng g

(Xứ Lạ Qu Người)

 

Mẹ vẫn l hnh ảnh thương yu nhất trong tm tưởng của những đứa con xa xứ. Lm sao qun được hnh ảnh Mẹ rưng rưng dng lệ trong buổi tiễn đưa con. Nh Thơ Phan thị Ngn Ngữ diễn tả nỗi niềm thương nhớ mẹ cha da diết:

Nỗi nhớ trong ti l ước hẹn

Buổi trng phng tay nắm nghẹn ngo vui

Nước mắt trong ti pha lẫn giọng cười

Mẹ chống gậy đn con đầu lộ vắng

Chn tr sen ngt hương chiều tĩnh lặng

Cha ngồi nghe con kể chuyện tha hương

Nắng đầu xun nhảy ma ở quanh vườn

(Nỗi Nhớ) Phan thị Ngn Ngữ.

 

Trong những ngy lưu lạc tha hương, nh thơ Phan Thị Ngn Ngữ chẳng những chỉ nhớ mẹ nhớ cha m nhớ lun cả B Ngoại, m ru đưa chu đi vo giấc ngủ thần tin:

Chiếc vng gai mấy ma mưa nắng

Mỗi trưa ngồi - con nhổ tc su

Trong tiếng g g của lũ chim cu

Ngoại dắt con qua từng trang Kiều lẩy

Cu Lục vn Tin như mi dầm mi đẩy

Giọng Ngoại cho lc nhặt lc khoan

Để hồn con l cnh vụ xoay trn

Rồi ngủ rụng trn vai cm của Ngoại

(Tuổi Thơ Con L Chỗ Ngoại Nằm).

 

Đứng bn ny bờ đại duơng, nhn về chn trời xa, chẳng thấy qu hương ch no, nhưng trong tm tr chng ta vẫn cn nguyn hnh ảnh của Saigon xưa cũ với những nhịp xe lăn đu đ nửa khuya v những đm h hẹn trong qun cc bn đường.

Khi trở lại Sai Gn lạ thế

Đường thay tn vội v những gc đời

Si Gn ngy xưa cn đ trong ti

Quen thuộc cả từng hng hin gc phố

Khi trở lại Si Gn ti xưa cũ

Nghe chnh vnh ngơ ngc một chốn về

Vẫn nh đn mu-qun cc caf

Vẫn những hng me đang ma l đổ

Trn o ai phất phơ bay chiều cuối phố

(Si Gn Khi Trở Lại) Phan thị Ngn Ngữ.

 

Vng! 30 Thng Tư l ngy Quốc hận! Bao nhiu năm lưu lạc xứ lạ qu người chng ta vẫn lun quay đầu hướng về cố quốc với mun ngn niềm thương nỗi nhớ, với đầy ấp kỷ niệm nồng nn. Những thảm mạ xanh tươi, những ging sng của tuổi thơ, rồi chiến tranh với hận th chất ngất, rồi nỗi đau chia la ngy bỏ xứ ra đi. Tất cả những mnh vụn tm tnh của đời người tỵ nạn được gom gp lại thnh dng thơ Quốc hận.

Nhưng, chng ta khng thể dừng lại đy để chỉ khc than, thương tiếc, hoi niệm về cố hương xa xi tm mươi triệu đồng bo ở qu nh đang trng chờ sự dấn thn đấu tranh của chng ta ở hải ngoại. Chng ta tạm biệt chứ khng phải vĩnh biệt qu hương.

Tự do, dn chủ, hạnh phc, ấm no, khng thể đến với những vần thơ tuyệt vời, với ước mơ sung. Hy dũng mnh đứng ln đấu tranh cho một ngy về vinh quang trn qu hương, Việt Nam yu dấu ngn đời của chng ta.

Ti cũng như anh vẫn một lng

Bn trời canh cnh nợ non sng

Trong tim dng mu cn lun chuyển

Cn khắc ghi hoi nỗi nhục vong

Mẹ Việt Nam ơi! Con cn đy

Ba mươi hai năm l mấy vạn ngy

Khắc khoải chờ mong ngy trở lại

Diệt lũ bạo quyền, gp bn tay.

(Ba Mươi Hai Năm Biệt Xứ) Yn Sơn.

 

TUYẾT MAI

Trở lại trang chnh