Vẹt và người

 

        Một bà quí-tộc trên đường ra phố bao giờ cũng đi ngang tiệm bán chim. Mỗi lần nhác thấy bà, con vẹt trong lồng treo gần cửa tiệm lại phá ra cười khanh-khách, kêu to:

        - Hê hê hê! Bà già xấu-xí mập như cái thùng! Bà già xấu-xí mập như cái thùng!

        Một hôm chịu hết nổi, bà quí-tộc hầm-hầm bước vào, gơ gơ cán dù lên quầy bảo chủ tiệm:

        - Này ông, chỉ cần con vẹt của ông làm nhục tôi một lần nữa là cả nó lẫn cái tiệm này sẽ có dịp dọn đi nơi khác.

        Chủ tiệm xin lỗi và hứa sẽ bảo con vẹt.

        Hôm sau, bà quí-tộc chậm-răi đi ngang tiệm. Con vẹt ré lên cười khanh-khách:

        - Hê hê hê! Bà già... Bà già...

        Bà quí-tộc dừng lại, hỏi:

        - Mày định nói cái ǵ?

        Con vẹt trả lời:

        - Bà dư biết mà! Bà dư biết mà!

(Source: BBT Làng Văn)

 

Trở lại trang chánh